Sever 1 Sever 2
132

Tôi sẽ xơi cô vợ của bạn

Lạc Hàn Đông hỏi: Nếu như theo đuổi rồi, cô ấy vẫn không thích thì sao, Hàn Gia Phàm yên lặng một lát: Tiếp tục theo đuổi.Lạc Hàn Đông nhíu mày: Tôi không biết nên làm gì bây giờ.Anh cầm chìa khóa xe đi về phía trước không hề nhìn lại, chỉ có giọng nói trầm thấp bị gió cuốn trôi theo không khí.Nhưng tôi không muốn để cô ấy cách tôi quá xa.Lần này Thịnh Hạ về nhà cũng không báo trước với bố mẹ một tiếng, lúc ngồi trên xe mới gửi đơn từ chức đến công ty, sau đó đeo tai nghe lên ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.Vóc dáng cô xinh đẹp, lúc ngồi trên xe, đụ vợ có chàng trai bên cạnh thỉnh thoảng lại tìm cách bắt chuyện, nhưng cô lại đeo tai nghe không nghe thấy nên đành từ bỏ, lúc xuống xe còn chủ động hỏi xin Wechat, Thịnh Hạ cười lịch sự: Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi.Chàng trai chỉ biết ngậm ngùi nhìn bóng lưng cô rời đi.Thịnh Hạ bắt taxi về nhà, bố Thịnh và mẹ Thịnh chưa tan làm, cô tự dọn dẹp phòng, quét tước xong thì cầm chìa khóa ra ngoài siêu thị mua ít trái cây.Ra khỏi khu nhà chưa bao lâu, một chiếc xe dừng ngay bên cạnh, cô nghĩ mình đang cản đường nên đứng sang một bên nhường, không ngờ cửa sau xe bất chợt mở ra, một người đàn ông lao xuống xe bịt miệng rồi kéo cô lên xe.Thịnh Hạ giãy giụa làm rơi một chiếc giày, cô bị người ta kéo lên xe, hoảng sợ phát hiện ra người đàn ông trước mặt cô chính là kẻ đã bị bắt vào tù 4 năm trước.Còn tài xế ngồi phía trước cầm lái là Oai Chủy Lục.Oai Chủy Lục vừa lái xe, vừa trợn trừng mắt thù hằn với Thịnh Hạ qua kính chiếu hậu: Cuối cùng cũng tóm được màyThịnh Hạ giãy giụa lết về hướng cửa xe, bị Tứ Nhãn bắt lại rồi cho cô một bạt tai: Khốn kiếp Mày muốn chạy à Tao cho mày chạy đấyThịnh Hạ bị tát đến hoa mắt chóng mặt, cô ôm mặt thở phì phò nằm ở phía sau, vừa đau đớn vừa sợ hãi, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.Mày và cái tên phản bội kia cũng có mưu kế hoàn hảo đấy Tống bọn tao vào tù rồi mặc sức hưởng thụ à Tứ Nhãn đay nghiến, trừng mắt đầy ác độc nhìn Thịnh Hạ: Mày cứ chờ đi, lát nữa tao sẽ cho mày nếm trải những hình phạt mà anh em bọn tao đã phải chịu đựng khi ở trong tùThịnh Hạ sợ hãi đến phát run: Đừng Anh thả tôi ra Tôi không biết gì hếtKhông biết, Tứ Nhãn hung ác lườm lườm Thịnh Hạ: Không biết mà tên phản bội Lạc Hàn Đông lại bao che cho mày, Còn nói với đại ca là sẽ kết hôn với mày Nếu không mày nghĩ đại ca bọn tao sẽ thả mày đi hả,Thịnh Hạ kinh ngạc mở to mắt. Khi bước đi, anh không hề đưa mắt nhìn lung tung, đôi mắt lạnh lùng thẳng tắp lướt qua người khác một cách thờ ơ lạnh nhạt.Lạc Hàn Đông mặc một chiếc sơ mi đen phối cùng quần tây đen, toàn thân toát ra hơi thở mạnh mẽ. Anh tháo sợi dây chun đang buộc búi tóc ra, mái tóc dài bị nước dội ướt dính xuống trán, chỉ để lộ ra sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng mọng nước.Dáng người của anh ta trông thì có vẻ hơi gầy, nhưng thực ra không phải vậy, ngực và bụng đều rất săn chắc, còn có bốn múi cơ rất đẹp.Đôi chân cũng vững chãi khác thường, vừa nhìn phát biết đây là một cơ thể có qua tập luyện, cơ bắp ở chân vô cùng săn chắc.Khi ngước mắt nhìn lên, Thịnh Hạ không ngờ lại bắt gặp đôi mắt đen láy của người đàn ông cũng đang nhìn mình.Cô sững sờ một chút rồi ngay lập tức hoảng sợ quay đầu lại.Phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông: Nhìn xong rồi thì mau tắm đi.Câu hỏi của anh khiến Thịnh Hạ đỏ bừng mặt. Thịnh Hạ được anh ôm trong lòng, dù cách một lớp quần áo ướt vẫn bị làn da nóng bỏng của anh thiêu đốt.Còn có nhịp tim đập vững vàng, mạnh mẽ này của anh.Xuyên qua lớp quần áo, nó như một cái dùi trống, đánh thẳng vào trái tim cô hết lần này đến lần khác.Thịnh Hạ hơi mất tự nhiên cử động: Em có thể tự mình đi.Lạc Hàn Đông phớt lờ lời nói của cô, trực tiếp đi đến chiếc xe đậu vội bên đường kia của anh, bế người vào rồi lái xe rời đi.Dù đến bằng ô tô nhưng khắp người anh đều ướt như chuột lột.Tức là anh đã chạy trong mưa ít nhất năm phút.Thịnh Hạ không biết được lúc nhanh chóng chạy tới đây, anh cảm giác như thế nào nhưng lúc này cô lại cảm thấy thấp thỏm không yên.Anh Đông muốn đưa cô đi đâu vậy,Xuống xe, cô nhìn thấy là tầng dưới của công ty liền thở phào nhẹ nhõm.Người đàn ông muốn ôm cô lên nhưng Thịnh Hạ từ chối.Lạc Hàn Đông cương quyết ôm lấy cô, lạnh giọng nói: Em đi rất chậm.Thịnh Hạ đối diện với đôi mắt đen láy của anh, xoay mặt không nói gì nữa.Người đàn ông này rõ ràng là kiếm cớ để ôm cô mà.Thịnh Hạ nghiêng đầu không nhìn anh, nhưng lúc vào thang máy, cửa kim loại bốn phía phản chiếu khuôn mặt của Lạc Hàn Đông, gương mặt anh lạnh nhạt, trong ánh mắt lại ẩn chứa nét dịu dàng.Thịnh Hạ cúi đầu không dám nhìn tiếp.Lo lắng bản thân sẽ không chịu nổi mà đổ gục trước anh.Anh ta là một kẻ xấu xa.Đừng có bất cứ tiếp xúc gì với anh ta nữa.Thịnh Hạ tự nhủ trong lòng.Lạc Hàn Đông ôm Thịnh Hạ vào phòng tắm, ném cho cô một chiếc khăn tắm.Sau đó chính mình tự đi vào trước, cởi sạch quần áo ướt rồi đứng dưới vòi sen, chưa đầy một phút đã quấn khăn tắm đi ra.

View more